BÁNH GIÁ XỨ GÒ CÔNG
Xưa nay, trong các món bánh ngon thượng hạng ở miền Nam, bánh giá Gò Công và bánh cống Sóc Trăng được kể là anh em ruột. Nhưng có người lại thêm rằng hai anh em bánh giá và bánh cống có họ hàng từ bánh tôm Tây Hồ – Hà Nội, nghe cũng có lý nhưng nghĩ lại thì thấy xa biệt khá nhiều phẩm vị.
Ngày trước, ai có dịp thấy cả dãy sạp chuyên bán bánh giá ở chợ Gò mới biết dân tỉnh này ưa bánh giá cỡ nào. Lúc chúng tôi còn nhỏ, có khi đi chợ đứng cả tiếng đồng hồ coi mấy bà bán bánh giá chiên bánh rồi hít ngửi khói bánh thơm cho đã thèm. Ngày xưa, người bán bánh giá chiên bánh bằng chảo gang, cái giá cũng bằng gang và lửa củi, có lẽ nhờ vậy mà độ giòn của bánh giá ngon hơn thời nay. Khi bột gạo được cho vào vá, người ta cho thịt heo, gan heo xắt miếng, nấm rơm, nấm mèo vào, rồi phủ lên một lớp giá đậu xanh, sau đó phủ tiếp một lớp bột gạo, rồi bỏ mấy con tôm tươi lên mặt bánh trước khi cho vào chảo mỡ heo để chiên.
Nhìn cái chảo mỡ heo chiên bánh giá sôi vàng ươm, chờ cái bánh vừa chín tới tách khỏi cái giá, bánh nổi trên chảo mỡ thấy mà chảy nước miếng. Bánh giá vừa chín được vớt ra để ráo mỡ, chờ nguội, rồi gói trong lá chuối hoặc giấy dầu cho khách cầm ăn.
Đời nay, ai ăn món nhiều mỡ đều sợ cholesterol, nhưng ngày xưa, người nghèo thiếu đạm, người giàu ăn uống chừng mực, nên chuyện tay cầm bánh giá, môi miệng dính đầy mỡ heo là cách thưởng thức món ngon ở đời. Hơn nữa bánh giá ngày trước làm bằng bột gạo mới xay, thịt mới ra lò, tôm đất chạy lờ, mỡ heo ta, giá đậu không hóa chất thì phải nói ngon hết biết.
Trần Tiến Dũng
(Trích Thèm nhớ bánh giá xứ Gò Công – Tập sách Hương vị bánh miền Tây)

